Vì sao ta cứ thấy hoài một dãy số: ba lý do, và khi nào thì đáng để ý
Ai cũng từng có giai đoạn như vậy. Tự dưng nhìn đồng hồ lúc nào cũng thấy mười một giờ mười một. Ra đường thấy toàn biển số có cùng một dãy. Hoá đơn ra số đẹp, số tài khoản người ta gửi cũng có ba con số giống nhau. Cảm giác lúc đó rất thật: có cái gì đang lặp lại quanh mình.
Bài này không nói rằng bạn tưởng tượng. Những lần trùng đó có thật, bạn thấy chúng thật. Bài này nói về vì sao chúng dồn lại, và làm sao biết khi nào một sự trùng hợp đáng để ý và khi nào nó chỉ là số học bình thường.
Bắt đầu để ý thì thấy khắp nơi
Đây là hiện tượng quen thuộc nhất và cũng dễ kiểm nhất. Ngày bạn đổi xe, tự nhiên thấy ngoài đường đầy xe cùng loại. Ngày bạn học một từ mới, tuần đó gặp nó ba lần.
Chuyện không phải là số xe đó tăng lên. Chuyện là trước đó bạn đi ngang chúng mà không ghi nhận. Trí óc lọc bỏ gần hết những gì nó cho là không liên quan, và khi một thứ trở thành liên quan với bạn thì bộ lọc mở ra.
Với con số thì hiệu ứng này mạnh hơn nữa, vì con số ở khắp nơi: đồng hồ, biển số, hoá đơn, số nhà, số điện thoại, số trang. Mỗi ngày bạn đi qua hàng nghìn con số. Chỉ cần bắt đầu để ý tới một dãy nhất định là dãy đó hiện ra liên tục — không phải vì nó xuất hiện nhiều hơn, mà vì bây giờ bạn đếm nó.
Điều ít ai tính: bạn chỉ đếm những lần trúng
Đây là phần quyết định và là phần dễ bỏ qua nhất.
Khi nhìn đồng hồ thấy mười một giờ mười một, bạn ghi nhận. Khi nhìn thấy mười giờ bốn mươi ba, bạn không ghi nhận gì cả — nó trôi qua như mọi lần nhìn đồng hồ khác trong ngày. Cuối tuần, trong đầu bạn có một danh sách toàn những lần trùng, vì chỉ những lần đó mới được ghi vào.
Muốn thấy rõ, thử một việc nhỏ: trong ba ngày, mỗi lần nhìn đồng hồ thì ghi lại giờ, tất cả các lần, không chỉ những lần đẹp. Gần như ai làm thử cũng ngạc nhiên, vì tỉ lệ những lần trùng hoá ra rất nhỏ.
Nguyên tắc chung dùng được cho mọi chuyện, không riêng con số: một tập hợp chỉ gồm những lần trúng thì không nói lên điều gì cả, dù nó dài tới đâu.
Có bao nhiêu cách để được gọi là trùng
Lý do thứ ba là điều rất ít người tính, và nó giải thích được phần còn lại.
Khi nói "con số này cứ theo tôi", thường không phải chỉ một dãy duy nhất. Nó có thể là ngày sinh của bạn, hoặc ngày sinh đảo ngược, hoặc năm sinh, hoặc số nhà, hoặc bốn số cuối điện thoại, hoặc ngày cưới, hoặc ngày sinh của con. Rồi nó được tính là trùng khi xuất hiện đầy đủ, khi xuất hiện đảo ngược, khi cộng lại ra đúng số đó, khi chỉ có hai số cuối khớp.
Cộng hết lại, số cách để một sự việc được xếp vào nhóm trùng hợp lên tới hàng chục. Với hàng nghìn con số đi qua mắt mỗi ngày và hàng chục cách để được tính là trùng, thì không có trùng hợp nào mới là chuyện lạ.
Đây cũng là lý do những cách luận số kiểu cộng dồn tới khi ra một chữ số gần như luôn tìm được mối liên hệ: với đủ phép biến đổi, hai con số bất kỳ đều nối được với nhau.
Ngày sinh trùng nhau: con số khiến ai cũng bất ngờ
Một ví dụ cụ thể cho thấy trực giác của chúng ta về xác suất lệch tới mức nào.
Trong một phòng có hai mươi ba người, khả năng có ít nhất hai người trùng ngày sinh đã vào khoảng một nửa. Với bốn mươi người thì gần chín phần mười. Hầu như ai nghe lần đầu cũng thấy vô lý, vì ta tự động nghĩ tới việc có ai trùng với mình — mà đó là một câu hỏi khác và khó hơn nhiều.
Chỗ lệch nằm ở đó: ta hỏi "có ai trùng với tôi không" nhưng thực tế đang diễn ra là "có cặp nào trùng nhau không", và số cặp thì nhiều hơn số người rất nhiều. Trùng hợp về con số trong đời sống cũng vậy — số cặp có thể khớp luôn lớn hơn ta tưởng.
Vậy có khi nào đáng để ý không
Có, và cách phân biệt khá gọn: một sự trùng hợp chỉ có sức nặng khi bạn nói trước.
Nhìn lại rồi thấy khớp thì không nói lên gì, vì nhìn lại thì bao giờ cũng tìm được mối nối. Còn nói trước — tôi nghĩ tuần này sẽ gặp dãy số đó ba lần, và ghi lại tất cả các lần nhìn đồng hồ chứ không chỉ lần trúng — thì đó mới là một phép thử thật.
Phần lớn những "dấu hiệu" về con số không qua được phép thử này, và điều đó không có gì đáng buồn. Nó chỉ nghĩa là chúng thuộc nhóm chuyện ta kể lại cho vui, không thuộc nhóm chuyện ta dùng để quyết định.
Khi nó bắt đầu ảnh hưởng tới quyết định
Chừng nào chuyện trùng hợp chỉ là một điều thú vị để kể thì không sao. Có mấy chỗ nên dừng lại.
Khi nó dẫn tới tiền: mua số đẹp giá cao, đổi biển số, đổi số tài khoản, chi cho một dịch vụ đổi số. Mấy khoản này đều thật, còn cái nhận lại thì không kiểm được.
Khi nó dẫn tới việc né tránh: không ký hợp đồng vào một ngày, không nhận một căn nhà vì số, không đi khám vào ngày có số xấu. Chỗ cuối cùng là chỗ nghiêm trọng nhất và cần nói thẳng: lịch khám bệnh không nên dời vì con số.
Khi nó thành nỗi lo thường trực: thấy một dãy số là bồn chồn cả ngày, phải kiểm đi kiểm lại, phải làm gì đó cho yên. Lúc đó vấn đề không còn nằm ở con số nữa.
Cách giữ cho nó nhẹ
Không cần bỏ thói quen để ý con số — với nhiều người đó là một niềm vui nhỏ vô hại.
Ghi cả hai chiều nếu muốn theo dõi: cả lần trúng lẫn lần không. Chỉ riêng việc này đã làm mọi thứ trở về đúng tỉ lệ của nó.
Đặt sẵn một mức trần bằng tiền cho những chuyện liên quan tới số, và giữ nó như giữ mọi khoản chi khác.
Và tách bạch hai câu: "tôi thích con số này" với "con số này có tác dụng". Câu thứ nhất không cần chứng minh gì cả và không ai bắt bẻ được. Câu thứ hai thì cần, và phần lớn thời gian ta chỉ đang nói câu thứ nhất bằng giọng của câu thứ hai.
Ba điều gọn lại
Một, bắt đầu để ý thì thấy khắp nơi — con số không tăng lên, chỉ có bộ lọc của bạn mở ra.
Hai, bạn chỉ ghi nhận những lần trúng. Một danh sách toàn lần trúng thì không nói lên điều gì, dù dài tới đâu.
Ba, trùng hợp chỉ có sức nặng khi nói trước. Nhìn lại thì bao giờ cũng tìm được mối nối.